Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có 6 anh chị em ở ấp 1, xã Mỹ Thọ, Cao Lãnh, Đồng Tháp, cả gia đình trông cậy vào 1,5 công đất ruộng nên khi cưới vợ ra riêng, Cường không có gì ngoài hai bàn tay trắng. Quanh đi quẩn lại với những việc làm thuê làm mướn, đắp đổi miếng ăn qua ngày, cuộc sống của vợ chồng anh không đến nỗi thiếu thốn nhưng cũng rất chật vật.
Tai họa ập đến khi trong một lần đi phụ hồ, cây sắt Cường đang cầm trong tay bất ngờ hút điện ở đường dây cao thế gần đó. Cường bị giật điện, ngã từ trên cao xuống đất, được đưa vào bệnh viện huyện cấp cứu sau đó chuyển thẳng đến Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM.
“Lúc vừa ngã xuống, tôi không có ý nghĩ nào khác ngoài việc mình sắp chết, bỏ vợ bỏ con. Khi tỉnh dậy, biết bị cắt cụt chân mình như mất tất cả rồi, chẳng còn thiết tha gì nữa”, anh vẫn chưa hết bàng hoàng.
![]() |
| Bệnh nhân Đinh Văn Cường bỏng điện, điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Ảnh: Lê Phương. |
Bác sĩ Tường, Khoa Phỏng chỉnh hình Bệnh viện Chợ Rẫy, trực tiếp điều trị Cường, cho biết: “Bệnh nhân Cường đã cắt bỏ một phần chân trái và vừa mổ cắt bỏ hoại tử, gân cơ ở vùng cổ tay phải, coi như sẽ mất chức năng bàn tay, không có khả năng khôi phục, bàn tay trái cũng khá yếu, nhiều chỗ trên người bị bỏng, thời gian để hồi phục là rất lâu”.
“Gia đình Cường rất khó khăn, không ruộng đất, giờ lại gặp tai nạn, chính quyền địa phương đang vận động quyên góp để giúp đỡ nhưng ở đây đa số là dân nghèo nên vẫn chưa huy động được bao nhiêu cả”, bà Lê Thị Kim Vân, Chủ tịch Hội bảo trợ người tàn tật, trẻ mồ côi, bệnh nhân nghèo huyện Cao Lãnh, Đồng Tháp, chia sẻ về cảnh ngộ của Cường.
“Xuất viện ra rồi, không biết cuộc sống của tôi sau này sẽ sao nữa”, chàng trai 24 tuổi khỏe mạnh đã trở thành tàn phế đau đáu câu hỏi ấy khi nói về hoàn cảnh hiện tại của mình. Nỗi trăn trở về tương lai của hai đứa con nhỏ, một lên 4, một vừa 4 tháng tuổi cùng người vợ không có nghề nghiệp, luôn day dứt Cường kể từ ngày lâm nạn.
Cạnh phòng bệnh của Cường còn có một người cha đang chăm đứa con của mình với nỗi lo âu ngày càng nặng trĩu. Các con của ông Lê Văn Khánh (Đà Lạt) trong một lần cắt cỏ, khi đổ xăng vào máy cắt không cẩn thận nên bình xăng ngã xuống đống tro tàn vẫn còn âm ỉ, ngọn lửa bừng lên dữ dội. Thấy cậu em Lê Thanh Uy (sinh năm 1987) bốc cháy, anh ruột Lê Thanh Quốc (sinh 1983) và anh rể lao vào cứu, song cả 3 đều bị bỏng.
| Lê Thanh Uy bỏng xăng cháy đen, nằm tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Ảnh: Lê Phương. |
Cả 3 cấp cứu ở trạm xá rồi chuyển xuống bệnh viện Đà Lạt, các bác sĩ kết luận Uy không còn hy vọng chữa trị nhưng gia đình vẫn quyết định xin đưa con vào Bệnh viện Chợ Rẫy với hy vọng “còn nước còn tát”. Sau 10 ngày chữa trị, tiền chạy chữa quá nhiều nên Quốc được đưa trở về Đà Lạt để được tiếp tục chữa trị. Uy thì vẫn rất nguy kịch.
Theo bác sĩ điều trị, Uy bỏng 51% ở vùng mặt, ngực và lưng, bỏng sâu độ 3, 4, gan bị ảnh hưởng nặng. Sau 2 lần mổ ghép da, tình hình sức khỏe Uy vẫn không khả quan hơn là bao. Hiện hai tai của Uy bỏng nặng nên đã bị cắt bỏ, khả năng nghe cũng hạn chế nhiều, bàn tay trái đã mất chức năng.
Do không có bảo hiểm y tế nên gánh nặng viện phí càng gia tăng, theo ông. Sau hơn một tháng điều trị, số tiền viện phí chữa trị đã hơn 150 triệu đồng. Dắt díu nhau từ Huế vào Đà Lạt lập nghiệp từ năm 1993, không nghề nghiệp ổn định, “ai kêu gì làm nấy” nên gia cảnh của ông Khánh cũng chẳng khá giả gì. Hiện thời anh Khánh đã bán mảnh vườn, tài sản có giá trị nhất của gia đình để lo trang trải viện phí cho hai con.
Vừa chăm con vừa chạy vạy tiền thuốc men, bao nhọc nhằn hằn sâu trên khóe mắt người cha. “Mỗi lần tỉnh dậy là thằng Uy cứ đòi về vì nhà khổ quá rồi, nằm ngày nào là nợ nần chồng chất thêm ngày nấy mai mốt biết lấy gì mà trả”, người cha nghẹn ngào.
Nằm quấn băng trắng toát, phần lớn thân thể đã cháy đen, Uy không nói gì, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
Ông Trương Bá Quý, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường 7, TP Đà Lạt chia sẻ: “Bình thường gia cảnh ông Khánh chẳng khá giả gì, giờ thêm con cái lâm nạn vậy nên rất khó khăn, địa phương cũng đã cố gắng hỗ trợ nhưng chẳng được bao nhiêu cả so với chi phí điều trị”.
Các bác sĩ nói rằng ở phía sau cánh cửa sắt ngăn giữa hành lang lầu 4 và khu điều trị tại Khoa Phỏng Chỉnh hình Bệnh nhân Chợ Rẫy còn có biết bao số phận tương tự. Đè nặng trên vai mỗi bệnh nhân là những nỗi đau về thể xác, tật nguyền, những dày vò về tinh thần cùng bao nỗi lo về chi phí chạy chữa bệnh, là nỗi canh cánh không nguôi về tương lai mù mịt phía trước…

0 nhận xét:
Đăng nhận xét